Showing posts with label .Karl's memos. Show all posts
Showing posts with label .Karl's memos. Show all posts

Friday, February 9, 2018

[SELF UNDERSTANDING] Why I always procrastinate

[Diary]
Date: 9 Feb 2018

Có 4 kiểu người khi ra quyết định:
1. UPHOLDER: Người tự ra quyết định dựa trên mục tiêu bên ngoài và bên trong. Loại người này hiếm - theo tôi chính là loại người SELF-MOTIVATOR - họ tự quyết định phải làm gì và luôn có ĐỘNG LỰC để hoàn thành những gì họ đặt ra. Họ cũng là người làm việc tốt với người khác, khi họ nhận thấy yêu cầu từ bên ngoài là hợp lý và cần thiết, họ cũng tự sắp xếp làm việc tốt.
Parents tôi thuộc nhóm này. Lý giải cho câu hỏi tôi luôn tự đặt ra là 'sao họ có nhiều năng lượng để làm đủ mọi thứ lặt vặt mỗi ngày, từ ngày này sang ngày khác như vậy?!' Hóa ra là họ thuộc nhóm này, họ chẳng cần người theo dõi, thúc bách hay gì gì, chỉ cần họ thấy việc đó là cần thì họ làm thôi.

2. QUESTIONER: Người luôn đặt câu hỏi tại sao cho mọi chuyện, nhưng 1 khi họ đã có câu trả lời hợp lý mà họ thừa nhận, họ sẽ thực hiện những việc họ thấy là cần.

3. REBELLER: Người chẳng thích làm theo bất cứ yêu cầu bên trong hay bên ngoài nào. Người này khó làm việc chung, khó là nhân viên tốt, muốn làm việc với họ thì đôi lúc phải 'lừa' họ 1 chút.

4. OBLIGATOR: Người luôn hoàn thành các yêu cầu của người khác nhưng lại có thể dễ dàng bỏ qua những gì riêng bản thân họ cần. Người này luôn cần có 'cái neo' từ bên ngoài, luôn cần người giám sát, thúc đẩy.

(Tuy nhiên cần lưu ý là bất kể là loại người nào thì kết quả công việc của họ không phải lúc nào cũng tốt, vì chuyện đó lại liên quan đến các năng lực khác của họ, không phải mỗi chuyện motivation.)

------

TÔI LÀ LOẠI OBLIGATOR. Chả trách sao tôi luôn làm việc vì người khác mà chẳng làm gì được cho mình. Nhưng tôi lại là loại tự mâu thuẫn khi tôi rất căm ghét bản thân vì việc đó: suốt ngày chạy cuống lên vì việc của kẻ khác, còn mình thì chẳng làm nên trò trống gì. Tôi hẳn cũng bị lợi dụng vì cái tính đó nhiều.

Để cải thiện tình hình này: TÔI CẦN PHẢI TẠO CHO BẢN THÂN ĐỘNG LỰC, NẾU BẮT BUỘC PHẢI CÓ GIÁM SÁT TỪ BÊN NGOÀI, THÌ ĐÓ PHẢI LÀ BẮT NGUỒN TỪ SỰ SO SÁNH VÀ THEO DÕI DEADLINE CẦN THIẾT
1/ Track my daily time use: Ghi nhận, theo dõi, đánh giá việc sử dụng thời gian hằng ngày của tôi, ghi chú cụ thể thời gian nào tôi làm gì, sau đó tổng kết và phân loại xem tôi dành thời gian cho những việc gì, việc nào là có ích cho tương lai của tôi, việc nào là phí thời gian - là tôi đang tìm cách lảng tránh công việc, và việc nào hoàn toàn là làm cho kẻ khác - hay làm vì yêu cầu của kẻ khác.
2/ Giữ 1 tấm hình hoặc LỜI NHẮC NHỞ về kẻ mà tôi GHEN TỴ nhất trong đời tôi, để luôn nhắc nhở bản thân tôi rằng: Nếu mày không muốn càng lúc càng thua kém kẻ đó, thì mày BETTER WORK YOUR BUTT OFF.
3/ Xác định mục tiêu - chi tiết, cụ thể - set thời gian hạn định (Deadline) và lên lịch để thực thi
4/ Mỗi ngày tự đánh giá những gì đã làm, và tổng kết rõ: Số thời gian tôi đã dành để xây dựng tương lai mình, và số thời gian tôi PHÍ PHẠM!


Friday, February 2, 2018

[SELF UNDERSTANDING] Phí thời gian vì người khác mà không lợi mình

[Diary]
Date: 2 Feb 2018

2 ngày này (1 & 2/2) tôi - & theo ủy nhiệm của parents - chuẩn bị quà cho cháu gái. Hơn chục món quà, parents tôi muốn gói riêng để con bé tận hưởng cảm giác 'surprised' và mở quà mà nó 'tỏ ra' rất yêu thích.

Quá trình: Tôi mất trắng 2 ngày vật lộn, mất thời gian, công sức, đầu tư, tâm huyết, và tiền bạc để gói mỗi món quà thật đẹp, và khác nhau, với suy nghĩ CON BÉ SẼ RẤT VUI SƯỚNG VÀ HÁO HỨC KHI MỞ QUÀ, --- và ẩn bên dưới, ba mẹ con bé sẽ CẢM KÍCH và BIẾT ƠN vì tấm lòng đó của tôi.
--> Tôi lật tung mớ giấy gói quà và card cứng của mình, cố gắng làm ra những cái hộp đựng quà thật xinh đẹp, đáng yêu, tối đến chạy ra nhà sách, tốn 1 mớ tiền để mua thêm giấy gói, card, nơ và những phụ kiện linh tinh khác.
--> Hôm sau, sáng dậy sớm chở cháu đi học, về tiếp tục gói quà, chạy đi đặt bánh kem, lại gói quà, xong tất cả đã 4h30 chạy đi lấy bánh, thế mới xong.

Tiệc sinh nhật: Nhà cháu đến, lôi nhau ra cắt bánh kem, lột quà, tôi thậm chí ko có thời gian tắm. Và khi con bé lột quà, nó KHÔNG HỀ NHÌN NGẮM ĐÁM HỘP GÓI MÀ TÔI CẤT CÔNG GÓI CHO ĐẸP, TRANG TRÍ CHO XINH, nó đơn giản là xé nát hộp, xé nát giấy gói, xé nát nơ, làm sao nhanh nhất có thể để lôi món quà bên trong ra thôi. Tòan bộ công sức, tiền bạc của tôi trong 2 ngày dài mệt mỏi bị con bé xé nát trog chưa đầy 15 phút thành giấy lộn, bởi vì sau đó người khác còn hỏi giờ dọn dẹp thế nào 'với đám giấy lộn mà nó xé ra'. Nó thậm chí còn ko thèm nhìn đến những hình tranng trí gà, vịt mà tôi cất công cắt dán, đến mớ giấy gói xih xắn cực cute mà tôi cất công chọn lựa, hay mớ sequin tôi phải đính từng cái 1. Nó đơn giản là xé nát để lôi đồ ra thôi.

Còn parents nó? Female thì nói vài lời khen đồ đẹp, male thì khác, họ ngược lại trách chúng tôi (bao gồm tôi và parents tôi) chiều hư nó, khiến nó thừa mứa và ko biết quý trọng những thứ nó có.

VÀ GIỜ TÔI CÒN PHẢI MẤT CÔNG DỌN DẸP LẠI ĐỐNG HỖN ĐỘN TRONG PHÒNG VÌ VIỆC GÓI CẢ CHỤC GÓI QUÀ ĐÓ.



KẾT LUẬN: Trong khi người ta dành thời gian quý báu của họ để kiếm được thật nhiều tiền, để đi xây nhà cho họ, để vui chơi cho họ, thì tôi PHÍ THỜI GIAN VÌ NGƯỜI KHÁC, ĐỂ LÀM VUI LÒNG NGƯỜI KHÁC, ĐỂ LÀM THỎA MÃN NGƯỜI KHÁC, ĐỔI LẠI, TÔI CÒN THẬM CHÍ KHÔNG ĐƯỢC BIẾT ƠN. Chẳng ai trân trọng những gì tôi đã làm, công sức, thời gian, và tiền bạc tôi đã bỏ ra. Chỉ vài lời nói qua loa cho có.

--- LỢI NGƯỜI, HẠI MÌNH, KHÔNG NHẬN ĐƯỢC BẤT CỨ HỒI BÁO NÀO. KHÔNG THỂ HIỂU TẠI SAO TÔI VẪN TIẾP TỤC NHƯ VẬY?!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ---

Tôi nghĩ, trong lòng họ còn cảm thấy hả hê vì 'cái đứa như mày làm ra vẻ giỏi giang, cuối cùng chỉ giỏi làm mấy thứ vô bổ, phí tiền, chả ra được xu nào, mà cũng chả có gì giá trị.'

Nghĩ, tự tôi cũng thấy KHINH BẢN THÂN MÌNH, và thấy TÔI QUÁ NGU. Cứ lặp đi lặp lại mãi 1 lỗi lầm, như 1 vòng lặp luẩn quẩn suốt đời tôi.

Nếu tôi còn tiếp tục thế này, thì không lâu đâu, chỉ vài tháng nữa, tôi sẽ như con chó ghẻ ngoài đường, sống dưới đáy xã hội, bị người ta khinh cười. THẬT ĐÁNG BUỒN CHO TÔI.

KÉM CỎI TỚI MỨC NÀY ĐÂY. TƯỞNG MÌNH GIỎI GIANG THÔNG MINH CÓ TÀI, NHƯNG LẠI KHÔNG BIẾT ĐỊNH HƯỚNG CUỘC ĐỜI, SỐNG KHÔNG MỤC TIÊU - KHÔNG LÝ TƯỞNG, SUỐT NGÀY CỐ GẮNG LÀM HÀI LÒNG NGƯỜI KHÁC, NÊN CUỐI CÙNG KHÔNG LÀM ĐƯỢC GÌ CHO BẢN THÂN MÌNH HẾT. 

NGU QUÁ THỦY Ạ, MÀY LÀ ĐỨA NGU NHẤT ĐỜI MÀ TAO BIẾT. VẤN ĐỀ KO PHẢI LÀ MÀY KO KHÔN RA, MÀ LÀ MÀY CÓ KHÔN THÊM THÌ CỤC NGU CỦA MÀY VẪN CÒN TO LẮM, HAY VỐN DĨ, MÀY CHỈ LÀ 1 CỤC NGU VĨ ĐẠI CỨ TƯỞNG MÌNH GIỎI GIANG KHÔN NGOAN. 

HAHAHA.

======================================

MÀY PHẢI NHÌN LẠI CUỘC ĐỜI MÀY, VÀ SỐNG SAO CHO ĐÁNG. NẾU MÀY CÒN SỐNG NGHĨA LÀ CÒN SỨ MỆNH PHẢI LÀM, CHO DÙ KHÔNG CÓ, MÀY CŨNG PHẢI TỰ ĐẶT RA CHO MÌNH, HAY ÍT NHẤT LÀM ĐƯỢC GÌ GIÚP ÍCH CHO XÃ HỘI THỰC SỰ, CHỨ KO PHẢI CỐ SỨC LẤY LÒNG KẺ KHÔNG ĐÁNG NHƯ THẾ!!!!

Sunday, July 9, 2017

[Diary] Biết ơn ... - 9 Jul 2017

Date: 9 Jul 2017
Source: Diary

Chưa bao giờ tôi thấy biết ơn đến thế!

- Vừa dạo qua blog review ngôn tình của 1 bạn nữ cuối 8x. Thấy ấn tượng về sự sâu sắc của bạn ấy khi nhận định, đánh giá về các tác phẩm ngôn tình, và sự 'hiểu thấu bản thân' của bạn ấy.
Vẫn thường tự hỏi sao lại có những người có khả năng nhìn nhận mọi việc sắc sào, thấu đáo, và tổng hợp, phân tích như vậy.
Mới đầu cũng hơi lạ vì cách viết nhẹ nhàng, rõ ràng, ko lan man, ko sến sẩm, mà sao lại thích những bài nhạc buồn man mác và lời rất chi là bi kịch. Trong lòng hơi khinh khinh nghĩ 'cũng chỉ là mấy đứa trẻ trâu ưa kịch hóa tình yêu.'
Rồi biết là bạn ấy đã có 1 mối tình, và người kia không còn nữa thì... Đau lòng.
Rất đau lòng. 
Đời này thứ tiếc nuối nhất không phải là muốn mà không được, mà là được nhưng mất đi vì không còn tồn tại. 
Cảm giác 'không còn tồn tại' của một ai đó, một cái gì đó rất kinh khủng. Bởi vì sau 1 thời gian đôi khi chính bạn sẽ nghi ngờ rằng những gì về thứ đó có thực sự từng tồn tại hay chỉ là ảo tưởng của chính bạn mà thôi. Nghi ngờ chính mình là điều kinh khủng nhất trên đời, vì nó khiến ta không biết phải tiếp tục sống như thế nào, vì ta đã mất đi nền tảng của bản thân.
-
Cảm thấy thật may mắn vì đời tôi không phải trải qua những thứ đó.

Từ lâu lâu lâu tôi đã luôn có 1 linh cảm và BIẾT ƠN rằng tôi có 1 cuộc đời BÌNH AN.

Bố Mẹ anh chị em đầy đủ. Gia đình trọn vẹn. Đầy đủ thông minh. Đầy đủ năng lực. Không bệnh tật hiểm nghèo. Không thù hằn chồng chất. Không nợ nần. Không tứ tán.

Những muộn phiền cuộc sống tôi chỉ là những điều vụn vặt linh tinh nhỏ bé, tranh chấp vớ vẩn, và tình yêu vớ vẩn.

Thật may mắn!

Tôi biết tôi không đủ lực để đối phó với những bi kịch thật sự trong cuộc sống. Linh hồn tôi yếu ớt lắm.

Tôi cũng nghĩ nếu cuộc đời này là lựa chọn của tôi cho con đường hoàn thiện linh hồn, thì hẳn phải mang ý nghĩa gì đó, cho nên dù có bất kì nỗi buồn phiền, thất vọng hụt hẫng nào cũng đều đáng giá. Vì đó là con đường trưởng thành của linh hồn tôi.



Nghĩ về lí do tại sao mình hay quên. Nhớ rằng từ hồi nào đó đã quyết định rằng không nên ghi nhớ khắc sâu bất cứ điều gì, chỉ muốn lướt qua cuộc đời, đi tận cùng và kết thúc, coi đó là cách để sống, nên từ đó trở đi tôi chẳng còn quá say mê, cũng chẳng còn ghi nhớ gì nữa cả. 

Thật kì lạ. Không ngờ trí nhớ của một con người tốt hay không lại do chính họ quyết định.

: )

Tuesday, March 29, 2016

Lesson of choice

Date: 21 Oct 2011 Source: Yahoo Shine ....

NẾU TIẾN MỘT BƯỚC LÀ CHẾT, LÙI VỀ SAU MỘT BƯỚC CŨNG PHẢI CHẾT BẠN SẼ LÀM THẾ NÀO?
Một lão hòa thượng hỏi một tiểu hòa thượng:
- Nếu con tiến về phía trước một bước là chết, lui về sau một bước cũng phải chết, con phải làm thế nào hả?...
Tiểu hòa thượng không do dự trả lời ngay:
- Con sẽ bước sang một bên để đi ạ!
 BÀI HỌC 1: Khi con người gặp phải sự trở ngại tiến thoái lưỡng nan, đừng vội bỏ cuộc. Hãy nhìn vấn đề từ một góc độ khác, có thể sẽ ngộ ra một điều rằng: bạn hoàn toàn có thể bước tiếp về đích ở một con đường khác.
Nên nhớ rằng đường không tự nhiên mà có, người ta đi mãi ắt thành đường thôi.
 BÀI HỌC 2: Hãy mang trong mình đầu óc của trẻ thơ, không có quá nhiều rào cản, không có quá nhiều cám dỗ, không có quá nhiều thứ để phân vân, đầu óc luôn thảnh thơi, và nghĩ ra cách. Nếu trong đầu chỉ nghĩ về đường cùng ngõ cụt, những điều túng quẫn thì chính bạn sẽ giết chết bạn !
- Sưu tầm -

HÃY NHỚ NHỮNG ĐIỀU NÀY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN
1. Bạn sinh ra không phải để làm hài lòng tất cả mọi người. Vậy nên đừng quá bận tâm tới những gì người khác nói về bạn, hãy cứ là chính mình.
2. Nếu bạn muốn đạt được những thứ bạn chưa từng có, bạn phải làm những điều bạn chưa từng làm.
3. Nếu bạn tin rằng những đường chỉ tay nói lên số phận của bạn thì bạn cũng đừng quên rằng, chúng cũng chỉ nằm trong lòng bàn tay bạn mà thôi.
4. Cuộc sống luôn cho bạn cơ hội thứ hai. Nó được gọi là ngày mai.
5. Hãy học cách trân trọng những gì bạn đang có trước khi thời gian dạy cho bạn biết trân trọng những gì bạn đã từng có.
6. Đừng vội vàng từ bỏ người mà bạn yêu thương, bởi tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau.
7. "Hãy đếm số tuổi của bạn bằng số bạn bè, chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời của bạn bằng nụ cười chứ không phải những giọt nước mắt." - John Lennon
8. Không có ai hoàn hảo cả. Đó là lý do tại sao bút chì có cục gôm.
9. Một cái đầu đầy nỗi sợ hãi sẽ không còn chỗ trống cho những ước mơ.
10. Tiền xu luôn gây ra tiếng động, nhưng tiền giấy lại luôn im lặng. Bởi vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình khiêm tốn và ít nói đi.
11. "Tôi không biết chìa khóa của thành công là gì, nhưng tôi biết chìa khóa của thất bại là cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người." - Bill Cosby
12. Khóc cũng sống, cười cũng sống. Tại sao ta không chọn nụ cười để sống?
13. Thứ quý giá nhất đối với mỗi người không phải là tiền bạc hay địa vị,... mà chính là sức khỏe. Bởi vậy, hãy quan tâm tới sức khỏe trước khi quá muộn bạn nhé!
14. Mỗi ngày hãy sống như thể đó là ngày cuối cùng của bạn.
- Sưu tầm -

HỌC CÁCH "BƠ ĐI MÀ SỐNG" ĐỂ THẤY MÌNH KHÔN NGOAN
1. Nghe nhiều thêm khôn ngoan, nói nhiều thêm hối hận, im lặng là nghệ thuật lớn lao của cuộc đàm thoại
2. Sống bất cần một chút đôi khi là cách duy nhất để bạn nhận ra bạn phải sống vì bản thân mình.
3. Đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời…
4. Một người bạn khác phái có thể bằng mười người bạn cùng phái với mình.
5. Suy nghĩ những điều bạn sắp nói nhưng đừng nói hết những gì bạn nghĩ.
6. Đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ, có yêu mình không. Nỗi nhớ và tình yêu không thể cảm nhận bằng tai càng không thể dựa vào lời nói của bất cứ ai… Phải tin vào cảm nhận bản thân lúc đó sẽ chẳng cần một câu trả lời nào cả…
7. Không nên quan trọng hóa vấn đề với một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới vốn lạnh lùng và ích kỉ, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất những việc còn lại, kể cả giá trị bản thân…
8. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì hãy nói vài lời tốt đẹp. Nếu cần chỉ trích thì nên nhớ chỉ những người quan trọng với mình mới xứng đáng với những nhận xét chân thật ấy…
9. Khi quyết định sẽ làm một sự thay đổi lớn thì hãy lẳng lặng mà thay đổi, nếu người ta nhận thấy thì mới gọi là thành công…
10. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Một lời xin lỗi không chứng minh bạn đã sai. Nó thể hiện sự ứng xử thông minh của bạn.
11. Đừng vì quá đau khổ mà đổ lỗi cho hoàn cảnh khi thất bại. Phải nhớ rằng không phải chỉ cần cố gắng tới cùng là sẽ thành công.

- Sưu tầm -


Karl's MEMO:
Ask yourself every day:
+ How have you been better than you were yesterday?
+ Are those your only solutions/choices?
Why is it such a limitation?
What if you do it DIFFERENTLY
+ Is that what you really want?
+ What are you capable of?
What do you want to do?
What good thing have do done lately?
2 hours/day

Monday, March 30, 2015

[Uplifting] Funny truth about life

Date: 29 March 2015 
Source: kenh14 ..

Yes, they are so funny. 
And yes, they are so true!

15 điều "phũ" nhưng thật rút ra từ cuộc sống

1. Tiền thì mua được đồ ăn. Nhưng tiền lại không mua được tình yêu. Trớ trêu thay, tình yêu lại là thứ không ăn được!

2. Người giàu chưa chắc sung sướng, nhưng người nghèo chắc chắn khổ. Tiền không cho bạn tất cả nhưng cho bạn nhiều thứ.

3. Tất cả những chàng hoàng tử và nàng công chúa trong truyện cổ tích hồi nhỏ đều đang bận sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong trang giấy rồi. Họ sẽ không bước ra ngoài thế giới thật đâu. Thế nên là: Ảo tưởng ít thôi!

4. Ngay cả khi bạn nỗ lực nhất, sẽ vẫn luôn có những người khác nỗ lực hơn cả thế. Sự nỗ lực không bao giờ là đủ, là nhiều, thế nên đừng bao giờ ngừng cố gắng trong bất cứ chuyện gì. Tôi không nói bạn nỗ lực rồi sẽ thành công, nhưng muốn thành công bạn bắt buộc phải nỗ lực.

5. Đừng nói rằng ai đó may mắn khi họ thành công khi bạn không hề biết câu chuyện của họ.

6. Sau cơn mưa có thể sẽ có cầu vồng, hoặc mưa to hơn nhưng yên tâm bạn vẫn có chương trình dự báo thời tiết. Tuy nhiên dự báo cũng chỉ là... dự báo. Hãy trù liệu mọi khả năng có thể xảy ra dù là xấu nhất.

7. Càng lớn lên lại càng thấy mình nhỏ bé. Càng lớn lên, những ước mơ lại càng nhỏ lại. Khi còn là một đứa trẻ, có phải bạn đã từng ước mơ lớn lên sẽ làm siêu nhân, làm phi hành gia, làm tổng thống đúng không? Còn bây giờ, khi đã lớn lên thực sự, đôi khi chỉ còn mong mỏi sao mình có một ước mơ, một đam mê để theo đuổi. Nhưng đó, tất cả những điều đó, được gói ghém nhẹ nhàng vào dưới hình thức cảa hai chữ “thực tế”.

8. Tất cả mọi người đều có những câu chuyện của riêng mình, đều có những nỗi buồn, những lo lắng, không dưới cách này thì cách khác. Bạn không phải người duy nhất, tôi không phải người duy nhất. Thế nên có thể thôi ngay cái suy tưởng rằng mình là kẻ bất hạnh xui xẻo mỗi khi gặp vấn đề gì đi.

9. Không ai yêu bạn bằng chính bạn và bố mẹ bạn đâu. Có lẽ bạn đã nghe câu này vài ngàn lần rồi, nhưng đừng đặt niềm tin tuyệt đối vào một ai đó không phải bản thân hay bố mẹ mình.

10. Đừng mong đợi cỗ xe bí ngô bí đỏ nào đó sẽ đỗ trước cổng nhà đợi bạn, hãy kiếm tiền và tự mua cho mình một cái xe, xe đạp, xe máy, xe hơi, miễn là bạn tự làm ra nó. Vì trông đẹp vậy thôi, chứ xe bí ngô có lẽ cũng xóc lắm!

11. Làm Tấm cũng được, làm Cám cũng được, nhưng đừng làm con cá bống chỉ há miệng chờ cho ăn.

12. Đừng cảm thấy buồn nếu bạn sinh ra không phải con của tỷ phú, hãy làm sao để con bạn sinh ra là con của tỷ phú. Hoặc triệu phú thôi cũng được rồi.

13. Nếu ước mơ của bạn không thành, vậy thì mơ ước mơ khác là được rồi. Nếu tình yêu kết thúc, vậy thì yêu tình yêu khác là được rồi. Vì dù thế nào Trái Đất vẫn quay và cuộc sống vẫn tiếp tục đã bao giờ ngừng lại được đâu.

14. Thật khó để nói những kỷ niệm là thứ chúng ta có hay mất. Chỉ có thể thật trân trọng chúng.

15. Pháo hoa lấp lánh rực rỡ là vậy nhưng rồi sẽ tan ngay đi. Nhưng ít nhất, thà một lần được tỏa sáng còn hơn mãi vô hình trong bóng tối.


Tuesday, March 24, 2015

[Dairy] The sparkle in the eyes now gone

Date: 24 Mar 2015
[Dairy]

Bạn nói "Mắt mày giờ ảm đạm và xám xịt, không còn sáng lấp lánh như trước nữa. Tao rất lo cho mày..."

Bạn giật mình vì điều đó, còn mình giật mình vì câu nói của bạn.

Mình cũng ko ngờ mọi thứ lại thể hiện rõ ràng như vậy trên gương mặt mình. Mặc dù mình cũng nhìn thấy sự ảm đạm của gương mặt mình, nhưng chưa nhìn ra được nó là vì đâu, cho tới khi bạn mình nói ra điều đó.

Lời nhận xét ấy buộc mình phải thực sự nhìn nhận thẳng vào sự thật: tận sâu bên trong tiềm thức - mình đã tắt hẳn hi vọng ở tương lai. Nếu trước đây dù mang cảm giác đang đi giữa khoảng không tăm tối, ko xác định được hướng đi, mình ít nhất còn nhìn thấy 1 đốm sáng le lói ở 1 hướng nọ, và mong muốn đi theo nó, tin tưởng rằng nó sẽ dẫn mình đến nơi tươi sáng và tốt đẹp - nó chính là ánh sáng cuối đường hầm - thì bây giờ dù vẫn nhìn thấy một đốm sáng, nhưng bản thân mình hiểu rõ nó không phải là lối thoát ra không gian rộng mở, mà chỉ là 1 vật giả mình tự dựng lên cho chính mình xem, và nó chẳng dẫn tới đâu cả, vẫn chỉ là đi loanh quanh trong khoảng không tăm tối vô tận. Tiềm thức mình hiểu rằng, cuộc đời mình chỉ có thế mà thôi, mãi mãi tăm tối và vô vọng : )

: ) 

Và mình rút ra được 1 bài học: Nếu sự thật không được tốt, đừng nói gì cả, thậm chí ngay cả khi bạn cố nói ra một cách uyển chuyển, hay an ủi, hay theo kiểu 'look on the bright side', bởi vấn đề ko phải là cách bạn nói, mà là sự thật ẩn chứa sau đó. Biết đâu được chính sự thật đó lại là dấu chấm hết cho hi vọng cuối cùng của một ai đó trong cuộc đời của họ.

Lúc đó, bạn là kẻ tội đồ vì đã giết chết hi vọng của 1 người đang sống và biến họ trở thành 1 xác sống - với tâm hồn đã chết.

----

Điều còn lại  mình có thể làm bây giờ là cố hết sức để tỉnh táo. Nếu ko còn hi vọng gì đáng để sống, ít nhất hãy cố để tồn tại như 1 con người tử tế, cho đến khi mọi thứ kết thúc : )

Saturday, February 28, 2015

[Dairy] Trust and who is there for me

[Dairy]
Date: 28 Feb 2015

Có 1 vài chuyện 'bất ngờ' xảy ra gần đây khiến mình 'choàng tỉnh.' - Ừm, đúng là choàng tỉnh. đó là từ chính xác nhất để mô tả cảm giác 'đột ngột hiểu ra bản chất vấn đề', 'đột ngột nhận ra vốn mọi thứ vận hành theo cách như thế', mà nào giờ mình mãi ko chịu hiểu. - Đúng là choàng tỉnh, nghĩa là đánh thức bản thân khỏi ảo tưởng về vận số của mình.


Chỉ 2 thứ rất đơn giản: 
1. Người tốt - thế giới này rất nhiều - thế nhưng họ không dành cho mình.
Những người đối xử tốt với mình, đơn giản là vì họ muốn thứ gì đó của mình, chứ ko phải vì lòng tốt đơn thuần, hay vì họ quý mến mình.

2. Accompany - người đồng hành, người chia sẻ, chỗ dựa tinh thần - chỉ là chính mình, không có ai khác. 
Thứ duy nhất mình có là bản thân. Chỗ dựa duy nhất mình có là bản thân. Người mình có thể trông cậy duy nhất là bản thân.
Bởi bất cứ khi nào mình có tâm tưởng trông đợi, dựa dẫm vào ai đó, vào cái gì đó, rằng ai đó hay thứ gì đó sẽ giúp mình giải quyết vấn đề thì chính cái thứ đó sẽ làm cho mình thất vọng cùng cực, và 1 lần nữa mất hoàn toàn hi vọng vào cái gọi là tương lai tươi sáng.
Cô độc. Đó chính là vận mệnh của mình. 


Có lẽ năm vừa rồi chính là năm cột mốc giúp mình thức tỉnh hoàn toàn khỏi ảo mộng của bản thân, và giúp mình hoàn toàn trưởng thành (gọi nôm na là vỡ bụng cứt) khi hàng loạt sự kiện xảy ra, trùng hợp lại chỉ đem đến cùng 1 cảm giác, và cùng 1 thấu hiểu về cuộc đời mình.

Những lúc thế này mình sẽ nhe răng cười với bản thân và tự nhủ: "Đó là cuộc đời của mình, là vận mệnh của mình, là ý nghĩa của sự tồn tại của mình. Mình sống 1 kiếp này chính là để trả nghiệp, trả giá, trả quả mà mình đã tạo ra ở lúc nào đó trong 1 kiếp nào đó trước kia."

Dù sao, 1 đời này cũng phải có ý nghĩa của nó.

Nếu là vậy, mình phải vui vẻ sống tiếp đón nhận cho hết, bởi vì đó chính là bổn phận của mình khi sinh ra.

Hãy mỉm cười, và tiếp tục đi về phía trước th. ạ. Mày ko được phép bỏ cuộc, bởi vì nếu mày ko hoàn thành tốt sứ mạng của mày, mày sẽ ko thể chết yên ổn, bởi vì mày sẽ phải tiếp tục trong 1 kiếp khác.

Hãy mỉm cười và hoàn tất nghiệp báo của mày. Rồi lúc đó an ổn nhắm mắt, trở về cát bụi, tin tưởng rằng mình được giải thoát và hi vọng chấm dứt vĩnh viễn luân hồi.

Xin cám ơn : )


Saturday, September 28, 2013

[Dairy] 28 Sep 2013 - CHUA CHÁT : )

Date: 28 Sep 2013
[Dairy]

Vốn ko thích việc tự cảm thấy chua chát về cuộc đời, nhưng "cây muốn lặng gió chẳng ngừng," không thể quên nếu cuộc đời cứ luôn lặp đi lặp lại và nhắc mình phải nhớ lại.

Tình yêu - haha - chỉ có thể nói là chua chát. Chân thành - CÓ. Chung thủy - CÓ. - Hi sinh - CÓ. Chịu tổn thương - CÓ. Chịu thiệt thòi - CÓ. Hao tổn vật chất - CÓ.

Đổi lại là gì? Ngoài những thứ tình cảm - mang tính đóng góp tâm lý ra - thì còn được gì?
Lúc khó khăn - cũng chẳng giúp được.
Lúc cần vật chất - cũng chẳng có được.

Mà còn phải bỏ thêm ra. Có ai mà người đi làm hỏi xin tiền người thất nghiệp cả năm trời không?

Haha, còn gì chua chát hơn.

Chả qua là trăng trong nước, thấy tưởng đẹp nhưng chẳng có bất cứ giá trị thực tế nào.

----

Không muốn chua chát đâu. Rất muốn mỉm cười vui vẻ và quên đi những tổn thương. Nhưng CÁM ƠN ÔNG TRỜI, ông luôn giúp tôi nhớ rõ những thứ đó - và cảm thấy THƯƠNG HẠI bản thân nhiều hơn.

Haha

Đúng là bao kiếp tạo nghiệp - kiếp này trả cho hết!

Wednesday, September 4, 2013

[Dairy] Duc ket sau chuyen du lich - 4 Sep 2013

[Dairy]
4 Sep 2013

Chuyến du lịch Malay cùng Q. đã dạy cho mình 1 bài học: Không thể tin cậy bất kì ai, cũng ko thể nghe lời giới thiệu của bất kì ai, dù người đó thân thiết với ta đến đâu. Luôn phải tự mình thẩm định lại những gì nghe được.

Con người là loại động vật VÔ TÂM bậc nhất. Phàm là chuyện họ quan tâm, họ hài lòng, họ thấy có lợi cho họ, sẽ thấy họ rất nhiệt tình; còn nếu họ ko thích, ko ưa, thấy ko lợi ích thì họ chẳng màng ngó tới.

Từ nay hiểu rõ mọi mối quan hệ, dù là thân tình tới đâu, dù lâu năm tới đâu, đều nằm bên ngoài vòng tròn bảo vệ của mình, bởi vì chỉ có CHÍNH MÌNH BẢO VỆ CHÍNH MÌNH.

Không thể tin cậy bất kì ai, cũng ko thể nghe lời giới thiệu của bất kì ai, dù người đó thân thiết với ta đến đâu. Luôn phải TỰ MÌNH THẨM ĐỊNH LẠI những gì nghe được.

Monday, May 20, 2013

30 Things Every Woman Should Have and Should Know by the Time She's 30

Date:20 May 2013
Source: Cosmopolitan
30 Things Every Woman Should Have and Should Know by the Time She's 30

* By 30, you should have:
1. One old boyfriend you can imagine going back to and one who reminds you of how far you’ve come.
2. A decent piece of furniture not previously owned by anyone else in your family.
3. Something perfect to wear if the employer or man of your dreams wants to see you in an hour.
4. A purse, a suitcase and an umbrella you’re not ashamed to be seen carrying.
5. A youth you’re content to move beyond.
6. A past juicy enough that you’re looking forward to retelling it in your old age.
7. The realization that you are actually going to have an old age—and some money set aside to help fund it.
8. An e-mail address, a voice mailbox and a bank account—all of which nobody has access to but you.
9. A résumé that is not even the slightest bit padded.
10. One friend who always makes you laugh and one who lets you cry.
11. A set of screwdrivers, a cordless drill and a black lace bra.
12. Something ridiculously expensive that you bought for yourself, just because you deserve it.
13. The belief that you deserve it.
14. A skin-care regimen, an exercise routine and a plan for dealing with those few other facets of life that don’t get better after 30.
15. A solid start on a satisfying career, a satisfying relationship and all those other facets of life that do get better.

*By 30, you should know:
16. How to fall in love without losing yourself.
17. How you feel about having kids.
18. How to quit a job, break up with a man and confront a friend without ruining the friendship.
19. When to try harder and when to walk away.
20. How to kiss in a way that communicates perfectly what you would and wouldn’t like to happen next.21. The names of: the secretary of state, your great-grandmother and the best tailor in town.22. How to live alone, even if you don’t like to.23. How to take control of your own birthday.24. That you can’t change the length of your calves, the width of your hips or the nature of your parents.25. That your childhood may not have been perfect, but it’s over.26. What you would and wouldn’t do for money or love.27. That nobody gets away with smoking, drinking, doing drugs or not flossing for very long.28. Who you can trust, who you can’t and why you shouldn’t take it personally.29. Not to apologize for something that isn’t your fault.30. Why they say life begins at 30.
Trust myself. Look forward to no one else. There's nothing personal, only priority
"Enjoy everything that happens in your life, but never make your happiness or success dependent on an attachment to any person, place, or thing."

Tuesday, October 9, 2012

[Trích dẫn] Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Date: 10 Oct 2012
Source: Chàng giảng viên cầm thú của tôi - Tát Không Không

Làm gì khi nữ chính hoàn toàn gục ngã trước nam chính lúc nào cũng bình tĩnh, lạnh nhạt, không bao giờ chủ động trong tình cảm, mà vốn anh ta cũng không phải người có cảm tình trước???

*** Toàn cục:
- Nữ chính: chân thành, có chính kiến, thông minh lém lỉnh lanh trí, rất có lòng với nam chính, ko ngại 'trâu tìm cọc'
- Nam chính: bình tĩnh, lạnh nhạt, thâm trầm kín đáo, rất giỏi đánh lạc hướng đối phương
***

... Để khiến ai đó nói ra chữ 'Yêu' ...
“Yêu.”
Du Nhiên mặt mày rạng rỡ, lại bóc một hạt dẻ cười đút vào trong miệng Khuất Vân.
Trả lời không yêu, sẽ nhổ một sợi tóc, hoặc cắn một cái vào tay, trả lời yêu, sẽ được tự tay Du Nhiên đút cho một hạt dẻ.
Sau ba bốn lần, đáp án của Khuất Vân chỉ còn một.
---> Không cần mục đích, không quản phương tiện, chỉ biết kết quả như ý =))))))))))))

... Khôn ngoan đá đáp người ngoài ...
“Em coi tôi là chuột bạch?” Đôi mắt thanh nhã của Khuất Vân hấp thu tất cả bóng tối xung quanh.
“Thật ra, trong phòng thí nghiệm, người ta cũng dùng bồ câu và mèo nữa… Nói như vậy, anh có cảm thấy dễ chịu hơn chút nào không?” Du Nhiên nuốt nước miếng.

... Bày tỏ sự tức giận cũng rất có cá tính ...
Đây là… lệnh đuổi khách phải không, Du Nhiên lấy lại tinh thần, không nói một câu, trực tiếp bỏ đi.
Trong phòng, Khuất Vân vẫn nhìn ly rượu.
Ba phút sau, tiếng mở khóa vang lên, cửa mở, Du Nhiên xuất hiện trước cửa lần thứ hai.
“Xin lỗi, quên không sập cửa.”
Nói xong, Du Nhiên đóng cửa thật mạnh, “rầm” một tiếng, khiến ly rượu trên bàn vốn tĩnh lặng cũng phải thoáng rung lên.
Sập cửa xong, Du Nhiên bỏ đi một mạch.

... Dũng cảm đối mặt với kẻ đã làm mình tổn thương - dám yêu, dám hận, sẵn sàng tha thứ,  ...
... cuộc đời này của tôi chỉ yêu có mấy người, nếu đã vậy, sao có thể không tha thứ cho họ?
“Tôi không ầm ĩ, tôi không náo loạn, tôi không oán giận, tôi không trả thù, cũng không có nghĩa là tôi sẽ đứng im tiếp nhận lễ rửa tội cho sự hận thù của anh lần nữa.”
-
“Tôi không biết trước đây rốt cuộc bố mẹ đã làm chuyện gì, khiến anh bị tổn thương, tôi rất xin lỗi… Nhưng, một năm đó, tôi đã nhận lấy sự trả thù của anh, tôi nghĩ, thứ phải trả tôi đã trả rồi, tôi không còn nợ anh thứ gì nữa.”
Du Nhiên nhìn Cổ Thừa Viễn, ánh mắt thật thanh thản: “Vì vậy, nếu anh lại làm chuyện gì tổn thương tôi, hoặc người nhà tôi… tôi sẽ không để yên cho anh thích làm gì thì làm đâu."
-
“Thế nhưng, tôi không thực hiện, bởi vì… tôi có yêu anh, mặc kệ tình yêu này là đúng hay sai, cuối cùng tôi vẫn yêu anh.” 
Tôi nghĩ, cuộc đời này của tôi chỉ yêu có mấy người, nếu đã vậy, sao có thể không tha thứ cho họ?” 
“Vì vậy, tôi buông tha cho anh.” 
“Không phải vì tôi mềm yếu, chỉ vì tôi đã từng yêu anh, chỉ đơn giản như vậy.” 
“Còn hiện tại” Du Nhiên đón nhận ánh mắt của Cổ Thừa Viễn, đầu của cô chỉ tới dưới tai anh ta, thế nhưng cần cổ của cô lại ngẩng cao đầy kiêu ngạo: 
“Tôi không còn yêu anh nữa, nếu anh còn tổn thương tôi lần thứ hai, tôi sẽ dùng hết sức mình để trả thù.”

... Tỉnh táo đối diện với khiêu khích của tình địch ...
"Nếu là cô đá anh ấy, vậy cần gì phải ra vẻ ghen tức như thế? 
Tính cách Du Nhiên rất phức tạp, trước mặt người mình thích, cô có thể bất kể hình tượng mà bằng lòng biến thành một con mèo, còn ở trước mặt kẻ thù, cô có thể là một con hổ khát máu, không chịu để người ta ức hiếp. 
Lập tức, Du Nhiên cười lạnh nói: “Thế nhưng, Khuất Vân vẫn đá cô, qua lại với tôi, chuyện này chứng tỏ nhân cách con người vẫn được đề cao hơn.”
Đường Ung Tử mỉm cười nhìn Du Nhiên: “Ai nói với cô là anh ấy đá tôi.” 
Nếu là cô đá anh ấy, vậy cần gì phải ra vẻ ghen tức như thế?” Du Nhiên hỏi ngược lại.
-
“Ý của cô là, bảo tôi rời khỏi anh ấy?” Du Nhiên nhẹ nhàng chuyển động cổ tay, cảm thấy đau đến tê dại.
“Cho dù cô không rời khỏi anh ấy, anh ấy cũng sẽ rời khỏi cô.” Đường Ung Tử nói, giọng nói của cô ta dường như cũng nhiễm mùi hương lạnh lùng. 
“Nhưng chuyện này có liên quan gì đến cô?” Giọng nói của Du Nhiên bỗng nhiên thả lỏng.
“Tôi và anh ấy có thế nào cũng có liên quan gì đến cô? Mặc kệ Khuất Vân thật tình với tôi cũng được, giả ý cũng được, nhưng xin cô hiểu cho rõ ràng, hiện tại, tôi là bạn gái của anh ấy; mặc kệ cô phản bội anh ấy trước cũng được, anh ấy đá cô trước cũng thế, hiện tại, cô đã là quá khứ của anh ấy.” Du Nhiên quay về phía Đường Ung Tử nhếch khóe môi, nở một nụ cười điềm tĩnh: “Vì vậy, bất kể giữa tôi và Khuất Vân có xảy ra chuyện gì, cô cũng chỉ là cái bóng trong quá khứ, đã nên xuống khỏi sàn diễn rồi. Giữa chúng tôi, giờ đã không còn chỗ cho cô nữa… Rất xin lỗi.”
"Tôi và anh ấy có thế nào cũng có liên quan gì đến cô?" 
-
“Mấy ngày nay tôi cứ nghĩ đến một chuyện, vì sao các người luôn tìm đến tôi – bởi vì Trời sinh tôi có gương mặt như bánh bao, chẳng trách bị chó cắn. Thế nhưng....” Du Nhiên gẩy móng tay, rũ sạch những mảnh da bên trong: “Thế nhưng, trong nhân bánh bao không chừng sẽ có độc, cắn vào, sẽ tiêu chảy.”
-
“Không nên trở lại thử thách tính nhẫn nại của tôi, từ nay về sau, tôi sẽ không tin cái gì mà 'nhẫn nhịn tránh phiền hà', lấy ơn báo oán khỉ gió gì đấy đâu.” Du Nhiên quyết định nói rõ ràng mọi chuyện trong hôm nay: “Thứ nhất, sau này không cần nói cái gì mà trở về bên anh, nghe thấy một lần, tôi sẽ đánh anh một lần. Thứ hai, không được kiểm soát cuộc sống của tôi, nếu có thể, mời anh cố gắng xuất hiện trước mặt tôi càng ít càng tốt, tôi nhìn thấy anh sẽ cảm thấy bực mình.”
-
"Nếu tình yêu chân chính của con vĩnh viễn không đến thì phải làm sao?" - "Vậy thì yêu chính mình, yêu bố mẹ, để bố mẹ yêu con."  
Dưới nhà chúng ta có một chàng trai, nhìn có vẻ như đang đợi con.” Bạch Linh dịu dàng nói: “Con có muốn xuống dưới nói chuyện với cậu ấy không?”

Rất nhiều chuyện, Bạch Linh đều biết, chỉ là, Du Nhiên không muốn nói với bà nên bà cũng không miễn cưỡng.

Du Nhiên đưa lưng về phía mẹ, một lúc lâu sau mới nói ra một câu: “Mẹ, vì sao tình yêu của con đều không thành công?”


“Bởi vì…” Bạch Linh nhẹ nhàng vỗ lưng Du Nhiên, nói: “Nếu hiện tại thành công, vậy sau này đâu còn tình yêu để dành cho người chân chính thuộc về con nữa?”

“Thế nhưng, nếu tình yêu chân chính của con vĩnh viễn không đến thì phải làm sao?” Du Nhiên hỏi. 

“Vậy thì yêu chính mình, yêu bố mẹ, để bố mẹ yêu con.” Bàn tay Bạch Linh giống như có ma lực, mỗi một lần vỗ về lên lưng Du Nhiên đều tăng cho cô một ít sức lực.
-
"Mẹ, người dưới lầu kia đã tổn thương con, con nên làm gì bây giờ?" - "Thứ nhất, suy nghĩ lại thật cẩn thận, tất cả đều là lỗi của cậu ta sao? - Thứ hai, cậu ta đã xin lỗi hay chưa? - Thứ ba, nếu con thật sự tức giận, bây giờ mẹ sẽ đi nấu một nồi nước nóng, đổ vào đầu cậu ta, được không?" - "Không được." - "Sao vậy, không nỡ à?" - "Không, chỉ là mẹ không cần phí nhiều công sức như vậy." 
Du Nhiên bỗng xoay người, ôm lấy thắt lưng Bạch Linh: “Mẹ, người dưới lầu kia đã tổn thương con, con nên làm gì bây giờ?” 
“Mẹ nhớ mẹ đã dạy cho con điều này từ rất lâu rồi.” Bạch Linh cầm lược, cẩn thận chải từng sợi tóc vì lâu ngày không chăm sóc mà thắt nút vào nhau của con gái: “Khi còn bé, khi mẹ đi bắt nạt, mẹ đã nghĩ đến những chuyện gì, con quên rồi sao?”
“Thứ nhất, suy nghĩ lại thật cẩn thận, tất cả đều là lỗi của cậu ta sao?”
...
“Thứ hai, cậu ta đã xin lỗi hay chưa?”
...
“Thứ ba, nếu con thật sự tức giận, bây giờ mẹ sẽ đi nấu một nồi nước nóng, đổ vào đầu cậu ta, được không?” 
“Không được.” Du Nhiên ngăn lại. 
“Sao vậy, không nỡ à?” Bạch Linh hỏi. 
“Không, chỉ là mẹ không cần phí nhiều công sức như vậy.” 
-
Du Nhiên nói xong liền nhảy xuống giường, bắt đầu rửa mặt, chải đầu.
Lần này, cô không để ý đến trang phục, chỉ mặc một bộ quần áo thể thao. 
Tóc buộc đuôi ngựa, chân đi giày vải, nếu đôi mắt không sưng như quả hạnh, Du Nhiên hẳn là rất có tinh thần. 
Nhìn thấy Khuất Vân phía xa, Du Nhiên không rơi nước mắt nữa, chỉ rất bình tĩnh đi tới. 
“Tôi nhận lời xin lỗi của anh.” Du Nhiên nói: “Yên tâm, tôi sẽ không xảy ra chuyện gì, anh cũng không cần cảm thấy hổ thẹn, chuyện này, coi như cho tôi một bài học đi.”
-
“Du Nhiên, tha lỗi cho tôi.” 
“Không phải tôi vừa nói rồi sao?” Du Nhiên đút hai tay vào túi, nói: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.” 
“Em hẳn là biết, điều anh gọi là xin lỗi có nghĩa gì.” Khuất Vân nói. 
“Tôi hiểu, nhưng tôi không làm được.” Du Nhiên nhún vai, cho dù đã dựng thẳng cổ áo lên nhưng trong cơn gió lạnh, cô vẫn cảm thấy rùng mình, vì vậy phải rụt cổ lại. 
Khuất Vân thấy vậy, lại giống như trước, anh cởi chiếc khăn trên cổ mình xuống, thật tự nhiên, muốn quàng lên cho Du Nhiên. Nhưng Du Nhiên lui về sau, bàn tay Khuất Vân cầm khăn quàng cổ, đặt giữa không trung, không vươn ra, cũng không thu về. 
“Loại động tác vô cùng thân thiết này không còn thích hợp với chúng ta nữa.” Du Nhiên mím môi, khóe miệng của cô trời sinh có một độ cong luôn hướng lên trên, giống như luôn cười: “Bởi vì chúng ta đã chia tay, giữa chúng ta, đã kết thúc rồi.”
-
"Tôi thích anh, tôi yêu anh, vì vậy tôi tình nguyện để anh thắng, bằng lòng để anh khống chế, bằng lòng để chính mình rơi vào thế yếu." - "Thế nhưng, hiện tại tôi đã không còn yêu anh nữa, anh đã mất lợi thế duy nhất, đừng nghĩ rằng có thể khống chế tôi nữa."
“Thế nhưng, tôi chưa đồng ý.” 
Du Nhiên bỗng nở nụ cười, thật sự nở nụ cười, cô quay đầu, nhìn cây cối xanh tươi phía xa xa trong tiểu khu, sau đó, cô quay lại, giọng nói thật bình tĩnh: “Khuất Vân, lẽ nào anh còn không hiểu? Vì sao mỗi lần đều là anh thắng? Cũng không phải vì anh lợi hại thế nào, mà là… tôi tình nguyện để anh thắng. Tôi thích anh, tôi yêu anh, vì vậy tôi tình nguyện để anh thắng, bằng lòng để anh khống chế, bằng lòng để chính mình rơi vào thế yếu.” 
“Thế nhưng hiện tại…” Du Nhiên vươn ngón trỏ, day day mũi, tiếp tục nói: “Hiện tại, tôi đã không còn yêu anh nữa, anh đã mất lợi thế duy nhất, đừng nghĩ rằng có thể khống chế tôi nữa, vĩnh viễn đừng nghĩ.”
-
Đó là khi tôi cho rằng anh xứng đáng với tình yêu của tôi, mới nói ra lời thề như thế, nhưng bây giờ…” Du Nhiên lùi lại, chậm rãi rời khỏi anh: “Anh đã không còn đáng giá nữa.”
“Tôi chỉ nhớ, em đã thề, em nói yêu tôi, sẽ vĩnh viễn không rời khỏi tôi.” 
Đó là khi tôi cho rằng anh xứng đáng với tình yêu của tôi, mới nói ra lời thề như thế, nhưng bây giờ…” Du Nhiên lùi lại, chậm rãi rời khỏi anh: “Anh đã không còn đáng giá nữa.”

Du Nhiên đành phải chấp nhận số phận quay lại đường vừa rồi, một lần nữa lau nước mắt nóng hổi, lau mồ hôi lấy thêm hai bình nước sôi nữa. 
Du Nhiên vốn có thể trả thù, nhưng cô không làm. 
Bởi vì gần đây, Du Nhiên bắt đầu tự kiểm điểm lại bản thân, vì sao lần nào yêu đều kết thúc thảm hại như thế, nguyên nhân chỉ có một – báo ứng. 
Đây là báo ứng vì cô đã vô nhân đạo mà ức hiếp Tiểu Tân. 
Du Nhiên quyết định nên vì mình chuộc tội, cho nên đối với những công kích của Tiểu Tân, cô áp dụng thái độ nhẫn nhịn chịu đựng.
-
“Biết không? Hoa hậu giảng đường ở phòng ngủ bên cạnh qua lại với một giảng viên đấy.” Du Nhiên đột nhiên nói.
“Hoa hậu giảng đường qua lại với giảng viên thì liên quan gì tới việc em và Long Tường quen nhau?” Khuất Vân hỏi.
“Nếu vậy, tôi và Long Tường quen nhau có liên quan gì tới anh?” Du Nhiên liếc mắt một cái dò xét.
Trẻ con trước khi biết đi thì phải biết ngã. Thành công cho người ta sự tự tin và thất bại khiến người ta trưởng thành.
Karl's MEMO:
- Với người ta yêu thương, hãy tha thứ cho những tổn thương họ đã gây ra cho ta
- Nhưng với người đã không còn tình nghĩa, nhất định ko thể đơn giản nói 2 chữ 'Tha thứ'. Nhất định phải vui vẻ và sống thật tốt, và nhất định phải chấm dứt mọi quyền lợi đặc biệt ta đã trao cho họ trước đây: quyền được làm ta tổn thương.
- Với kẻ khiêu khích, tỉnh táo chất vấn 1 vấn đề quan trọng: 'Chuyện đó liên quan gì tới họ? Họ làm vậy với mục đích gì (lợi ích gì)?'
"Trẻ con trước khi biết đi thì phải biết ngã, có người cũng nói thành công cho người ta sự tự tin và thất bại khiến người ta trưởng thành."

Wednesday, September 26, 2012

[Poem] Ai đúng ai sai, trời biết là được

Date: 26 Sep 2012
Source: Internet

Sống 1 kiếp người, bình an là được
2 bánh 4 bánh, chạy được là được
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được
Người xấu người đẹp, dễ coi là được

 Người già người trẻ, miễn khỏe là được
Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được
Ông xã về trễ, miễn về là được
Bà xã càu nhàu, thương mình là được

 Tiến sĩ cũng được, bán rau cũng được
Tất cả phiền não, biết xã là được
Kiên trì cố chấp, biết quên là được
Bạn bè xa gần, nhớ nhau là được

 Không phải có tiền, muốn j cũng được
Tâm tốt việc tốt, số mệnh đổi được
Ai đúng ai sai, trời biết là được
Tích đức tu thân, kiếp sau cũng được

 Thiên địa vạn vật, tùy duyên là được
Có rất nhìu việc, nhìn xa sẽ được
Nói nhìu như vậy, hiểu được là được
Vẫn còn chưa hiểu, xem lại là được...

Bài thơ này... được! 
Thiên địa vạn vật, tùy duyên là được 

Friday, May 18, 2012

[Dairy] Interpersonal skills - Evaluation mr Long

Date: 18 May 2012 
[Dairy]
{Mr Long} Người này ko nghĩ xấu về người khác, và hiếm khi bàn tán về người khác ở sau lưng họ.
So - give him a little respect.
 .
Đó có phải là cái mình cần học ko? Dừng việc nghĩ xấu về người khác, hay nói xấu họ sau lưng?
Con người mình tệ như vậy sao?
Nhỏ nhen!
Đố kỵ!
 ...
-
Interpersonal skills:
"Good interpersonal skills, or call them self-discipline and empathy..."
"Being able to put aside one's self-centered focus and impulses has social benefits: it opens the way to empathy, to real listening, to taking another person's perspective..."
Top 10 lessons learned in Interpersonal skills:
#1: Make useful assumptions (Acknowledge what people need)
#2: Assume positive intent (Acknowledge what people need, be positive)
#3: Know what you want (Not what you don't want)
#4: Meet people where they are (Seek common ground - redirect the interaction toward the new outcome
#5: Listen to go deep (Let 'em talk, you LISTEN)
#6: Choose your words carefully (Be assertive)
#7: Relationships are about perception (Ask for feedback, ask for help)
#8: Project and expect the best (Don't say: That's the problem with you, let say: "That's not like you!" and then tell them how you want them to be, as if they already are.)
#9: Keep your wits about you (Smile, and be humorous)
#10: Create change in stages (Provide info of what is missing)

.Relax
..Be positive
...Let it go! Forget and Forgive

Tuesday, May 8, 2012

[Tác phẩm] Giã biệt tình xa - Rachel Gibson

Date: 8 May 2012
Source: Tác phẩm 'Giã biệt tình xa' - Rachel Gibson

Tóm lược:

[By Thuynguyen]
Giã biệt tình xa - tác giả: Rachel Gibson 
Tác phẩm viết về cô nàng Hope Spencer, trên đường 'đi nghĩ' ở một vùng quê xa lạ, nơi hoàn toàn khác biệt với chốn thành thị phồ hoa, nhộn nhịp và vội vã mà cô đang sống, để tìm ý tưởng mới cho bài viết tiếp theo. Nơi đó, tính cách 'thành thị', và 'kín đáo' của cô được thể hiện rất rõ. Vì bảo vệ bản thân mình trước những người dân quê tò mò, lắm điều, cộng thêm phản ứng thường thấy của mọi người trước nghề nghiệp của cô, cô phải biết cách nói chuyện, đối đáp, trả lời, và lách mình khỏi những cái bẫy miệng lưỡi chết người, đồng thời, chính vì đặc tính của nghề nghiệp kì lạ của mình, và di chứng của một cuộc sống cá nhân đã từng bị phản bội và tổn thương, cô độc suốt 1 thời gian dài, cô trở nên khá đa nghi, và kín kẽ với người ngoài. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, sự tử tế, có học, và đàng hoàng của cô vẫn được thể hiện qua cách cô cư xử và động viên, khen ngợi bọn trẻ con xung quanh.
...
-
Truyện có rất nhiều đoạn trích hay, đáng ghi nhớ và suy ngẫm về cách cư xử trong cuộc sống.

........QUOTE CONTENT...........
Karl's MEMO:  - Keep it to yourself  -- Keep an eye on the desire  --- Fantasize - on the good, the bad, and the ugly  Write a blog to keep you remember of what you want

[Dairy] Cách mà người ta chà đạp mình

Date: 8 may 2012 
[Dairy]

Mình cũng đã hiểu được cách mà người ta chà đạp mình là như thế nào.
Ở cái thế giới này, sự tử tế chính là lời mời cho sự chà đạp, và lợi dụng.
. Như mr. Long với mình
. Như ms Nhung với mình
. Như ai kia khi mới gặp mình
. Như những kẻ đứng đó và chen vào hàng giành toilet với mình
. Như cái kẻ do ba mẹ mình đẻ ra, và đã lên giọng gọi mình là 'đạo đức giả'

và như vô vàn những kẻ khác ngoài kia.
.
Cuộc sống không dễ dàng, và cuộc sống của mình càng ko dễ dàng, cho nên mình cũng ko thể là kẻ dễ dàng. Mình phải học cách sinh tồn, cách để hạn chế bản thân bị tổn thương, bị chà đạp, bị lợi dụng, bởi sự nhẹ dạ cả tin, và bản chất ngây thơ dễ tin người của mình. 
Và mình hiểu rằng cho dù thế nào đi chăng nữa, dù với bất cứ ai đi chăng nữa, đừng bao giờ tin tưởng hay chia sẻ hết toàn bộ những suy nghĩ của mình, bởi ko phải ai cũng coi nó là sự chia sẻ, họ nghĩ đó là than vãn, là giả tạo, là đá người sau lưng, ... và vô số cái quái quỉ nào đó nữa mà họ có thể nghĩ ra.
Cần đọc sách: 'Hãy để mọi chuyện đơn giản' và tiểu thuyết "Giã biệt tình xa"
-
-
Karl's MEMO:
1/ Sự tử tế chính là lời mời cho sự lợi dụng và chà đạp
2/ Đừng chia sẻ - tất cả - về bạn - cho dù đó là ai
REF: Sách 'Hãy để mọi chuyện đơn giản, và 'Giã biệt tình xa'

Wednesday, May 2, 2012

[Book] Tư vấn tình yêu cho phụ nữ tuổi 25

Date: 2 May 2012
Source: e-thuvien

Tư vấn tình yêu cho phụ nữ tuổi 25 – Triệu Cách Vũ 
Hãy đọc “Bị độc thân” để hiểu rõ hơn về những gì Triệu Cách Vũ đã viết.

1. Đàn ông và phụ nữ thường mất ba giây để quyết định một mối quan hệ phát triển như thế nào. Nhưng tình yêu sét đánh chỉ mất một giây.

2. Một tình yêu lâu dài là khi cả hai cùng chiến thắng, nhưng vẫn giữ được sự cân bằng. Khi sự cân bằng ấy mất đi, mối quan hệ sẽ đổ vỡ.

3. Một phụ nữ trưởng thành có thể không có quần áo đẹp, nhưng nhất định phải có một chiếc túi phù hợp, bởi nó mang lại cho người phụ nữ cảm giác an toàn. Tình yêu có thể phản bội bạn, nhưng chiếc túi sẽ không bao giờ làm điều đó.

4. Khi phải chọn lựa một người đàn ông, hãy tìm hiểu tình cảm của anh ta đối với mẹ và mối tình đầu. Mẹ và mối tình đầu là hai người phụ nữ quyết định quan điểm tình yêu của anh ta.

5. Phụ nữ luôn muốn tìm một người đàn ông mình ngưỡng mộ, người đàn ông mạnh mẽ hơn mình. Nhưng những người đàn ông đó dường như đang đứng trên một đỉnh cao, đa phần đều ngoài tầm với, còn nếu trong tầm với bạn sẽ phải cạnh tranh tới chết.

6. Những người đàn ông tuyệt vời đều đã bị “đặt chỗ”, bạn phải nhanh chóng “chiếm được” một người.

7. Đừng phí thời gian với những người đàn ông chỉ có tình cảm với trinh nữ, những người như vậy không phải tự trọng mà là tự kiêu.

8. Bận rộn chỉ là cái cớ của người đàn ông, quan trọng là họ có tình cảm hay không. Người phụ nữ luôn coi bận rộn là cái cớ để lừa dối bản thân.

9. Khi yêu phụ nữ sẵn sàng lao xuống nước không hối tiếc, điều đó rất dễ khiến họ nghẹt thở. Cách tốt nhất là ra ngoài hít thở không khí, đừng chìm đắm trong đó.

10. Nếu anh ta yêu bạn, bạn không phải làm gì cả, bởi anh ta sẽ làm giúp bạn. Nếu anh ta không yêu bạn, bạn cũng không phải làm gì cả, vì điều đó là vô ích.

11. Khi một phụ nữ nói “Em nhớ anh” nghĩa là họ đang nhớ người đàn ông, nhưng khi đàn ông nói “Anh nhớ em” có nghĩa là họ đang muốn có người phụ nữ.

12. Trước đây phụ nữ cho rằng con đường đến trái tim người đàn ông là qua dạ dày. Nhưng ngày nay điều đó đã thay đổi, giờ thứ nhất là nhẹ nhàng, thứ hai là tình dục.

13. Trước khi lên giường với một người đàn ông, bạn tự hỏi liệu mình có hối hận không. Sau khi lên giường với một người đàn ông, bạn không còn muốn hỏi điều đó nữa.

14. Nếu anh ta nói rằng bản thân không đủ tốt và bạn hãy tìm hiểu một người khác, đừng vội lấy thế mà cảm động. Một người thật sự yêu bạn sao có thể bảo bạn tìm hiểu người đàn ông khác?

15. Bạn trai hay người chồng tốt không phụ thuộc vào việc anh ta có bao nhiêu tiền, anh ta giỏi giang đến mức nào, đó là chuyện riêng của anh ta, quan trọng là anh ta có yêu bạn hay không.

16. Phụ nữ luôn muốn chứng minh giá trị bản thân qua người đàn ông của mình, một chiếc xe hay một ngôi nhà? Thực ra giá trị của bạn là do bạn làm chủ.

17. Đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Phụ nữ nói lời chia tay có khi chỉ vì giận dữ hoặc mong nhận được phản ứng của đối phương. Nhưng khi đàn ông nói lời chia tay, cũng có nghĩa là anh ta đã suy nghĩ rất cẩn thận về điều này.

18. Buông tay, chia tay thực sự không phải là chuyện có thể nói cho rõ ràng. Chia tay thực sự không cần phải nói ra, tự nó sẽ dần tiêu tan.

19. Tình yêu như dòng nước, luôn chảy về một chỗ. Việc chúng ta có thể làm là chỉnh hướng dòng chảy.

20. Dù nói ngàn lần câu yêu nhau đến cuối cùng vẫn có thể chia tay. Đó mới là tình yêu. Dù đã từng khắc cốt ghi tâm, từng yêu đến chết đi sống lại, cuối cùng vẫn chỉ như mây bay gió thoảng, chỉ là thời gian của mỗi người không giống nhau.

21. Đàn ông rất xem trọng bản thân nhưng lại xem nhẹ phụ nữ.

22. Có môt loại đàn ông xấu xa, tự họ bỏ chạy trước nhưng lại trách phụ nữ không đợi mình. Đối với loại đàn ông này, bạn nên tránh càng xa càng tốt.

23. Lần đầu tiên đối với nhiều người giống như một lời nguyền. Để tâm đến lần đầu tiên chi bằng để tâm đến những lần sau.

24. Muốn quên một người, cách nhanh nhất là bắt đầu một tình cảm mới. Vô cùng hiệu quả, nhưng đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời.

25. Trên đời có hai loại người. Một loại đặt ra các quy định, một loại tuân thủ các quy định. Để đạt được sự cân bằng tình cảm trong hôn nhân, cách tốt nhất là bổ sung cho nhau. Nếu cả hai cùng đặt ra quy định sẽ chỉ đi đến kết cục chiến tranh.

26. Có lúc sự dịu dàng của đàn ông có có mức sát thương lớn hơn rất nhiều sự dịu dàng của phụ nữ, đó là do bản năng người mẹ của phụ nữ đang trỗi dậy.

 27. Khi chúng ta phát hiện bản thân ngày càng hiểu đàn ông, cũng là lúc chúng ta ngày càng không hiểu tình yêu.

28. Tình cảm giữa những bạn gái thân thiết với nhau là mối quan hệ dễ bị tổn thương bởi những người đàn ông.

29. Phụ nữ có thể kiêu ngạo, nhưng nếu kiêu ngạo chi bằng cứ tỏ ra khiêm nhường bên ngoài, giữ cái kiêu ngạo lại bên trong.

30. Những người có tình chưa chắc đã lấy nhau, chỉ những người có duyên mới lấy được nhau.

Tuesday, April 24, 2012

[chat] with Duy - nhìn nhận của người ngoài về mình

Date: 24 April 2012 
Source: chat with Duy
-
Le Duy Aff : tại tính ms Nhung vậy thôi chị
Le Duy Aff : mang cá nhân vô cv quá
Le Duy Aff : mà đụng chiện thì bảo là công tư phân minh, em chả biết đâu mà lần
TracyN : : )
TracyN : chị nhìn bản chất con người rõ hơn em
TracyN : nhưng chị ko thích làm to chuyện
Le Duy Aff : mà chị nên làm rõ ràng sớm nha chị, đừng nhịn nữa
TracyN : cũng ko thích tranh chấp
Le Duy Aff : chị nhịn, mà đâu có ai hiểu là chị nhịn
TracyN : ờ
Le Duy Aff : thiệt đó, mọi nguoi` nhìn chị ngược hẳn với tính cách thật của chị ko hà
Le Duy Aff : nên chị cứ rõ ràng đại đi
Le Duy Aff : ko sợ gì nữa
-
TracyN : em có nghĩ chị đạo đức giả ko
Le Duy Aff : ko chị
TracyN : vay sao ng ta lai thấy khác nhỉ
TracyN : ko hiểu
TracyN : chi nào giờ vẫn cho là chị thẳng thắn và rõ ràng
Le Duy Aff : tại vầy nè, chị thể hiện cảm xúc ngay trên mặt chị
Le Duy Aff : cho nên
Le Duy Aff : đôi lúc người ta thấy chị vầy, đôi lúc thấy khác
Le Duy Aff : với lại
Le Duy Aff : cái gì chị đã ko thích thì ko thích triệt để
Le Duy Aff :
Le Duy Aff : ko biet em noi vay co sai ko nha
TracyN : ko thích triet de thì dúng
Le Duy Aff : mà cái ko thích triệt để đó, lại hiện ra trên mặt lun
Le Duy Aff : ........
TracyN :
TracyN : vay cách chi cư xử
TracyN : giống cái chi thể hiện trên mặt hong
Le Duy Aff : da có
Le Duy Aff : cách nói chuyện cũng vậy
Le Duy Aff : có thể hiện hết hix hix
TracyN :
TracyN : vậy chắc cái mà chị suy nghĩ chị ko thể hiện lên mặt
TracyN : nguoi ta ko thấy cai lúc chị suy nghĩ thôi
TracyN : mà nếu vậy sao em lại thấy chị khác
Le Duy Aff : em thì tiếp xúc với chị hằng ngày
Le Duy Aff : hiểu rõ chị hơn người khác mà
TracyN :
TracyN : chị dở nhỉ
TracyN : hehe
Le Duy Aff : với lại, cư xử bên ngoài, hình như chị cũng hơi lạnh lùng
TracyN : ý em là ko để ý cảm xúc đối phương hả
Le Duy Aff : da ko, ý là chị nói chuyện, mà guong mặt chị lạnh á
-
TracyN : ò em nói bên ngoài nghĩ chi khác voi tính that
TracyN : vay hoi trước lúc em moi vào
TracyN : chi nho co luc chi gop ý em cach làm viec dó
TracyN : hay thi thoảng em hỏi này kia về chuyện riêng dó
TracyN : thì em nghĩ gì
Le Duy Aff : à, em nói thiệt nha
Le Duy Aff : hồi trước, em hay hỏi chị
Le Duy Aff : vì thấy chị khéo xử lắm
Le Duy Aff : với lại ko như người khác, mang chuyện của nguo`i ta ra mà bàn tán
Le Duy Aff : chỉ dạy thì tận tình
Le Duy Aff : nhưng có điều
Le Duy Aff : có lúc muốn nói chuyện, hỏi thăm này nọ, xả giao, lại ko dám
Le Duy Aff : vì nhìn mặt chị lạnh quá, cũng ớn ớn
TracyN : à
TracyN :
TracyN : nhưng em có nghĩ chị là nguoi tử tế với ng khác ko
TracyN : hay đơn giản là khéo cư xử và ko bà tám
Le Duy Aff : dạ có chứ chị
Le Duy Aff : nhưng chị bị cái là, việc này chị ko thể hiện ra
Le Duy Aff : chỉ ai tiếp xúc trực tiếp với chị 1 thời gian, mới biết
TracyN :  cũng hỏng hẳn
TracyN : thuc ra ko phải ai chi cũng tử tế
TracyN : cho nên cũng ko cần ng khác biết lắm
TracyN : chỉ là với những ng mà chị tử tế
TracyN : mà họ cũng ngại chị
TracyN : thì chị buồn
TracyN : hồi dó cũng buồn em lám
Le Duy Aff : thì chị bị cái ko thích triệt để đó, 2 cái này, nó song song
TracyN : à
TracyN : mà lúc chi nhiet tình voi em nhu vay
TracyN : em co ngac nhiên ko
TracyN : cảm thấy ko giống vẻ bề ngoài
TracyN : hay dai loai vay
Le Duy Aff : da có
-
TracyN: ủa em
TracyN: bi giờ ở chung rồi
TracyN: em có nghĩ chi khéo cư xử ko
Le Duy Aff: dạ có

Monday, April 16, 2012

[Dairy] In love with Will Smith

Date: 16 Apr 2012
[Dairy]

The guy is amazing, very inspiring and greatly, unbelievably hilarious. He also makes the greatest friend, husband, and dady ever. Can' believe it? What kind of parents could feed and educate such an amazing person?
.
.
.
.
Source: Youtube



One of the most inspiring people you could ever meet. Will Smith is one of the most successful people on the planet.

These clips share his wisdom on life and the path to success and happiness. If you are thinking of starting a business (have had an early stage business) then this will give you a fantastic insight into the qualities you need to develop.

Other Will Smith Quotes: "There's no reason to have a Plan B because it distracts from Plan A."

"I don't know what my calling is, but I want to be here for a bigger reason. I strive to be like the greatest people who have ever lived."

"Money and success don't change people; they merely amplify what is already there."
-
Will Smith
"I have a great time with my life and I wanna share it."

. Shares his wisdom on life
"... I love living, I think that's infectious, it's something that you can't fake."

. Greateness exits in all of us.
"... Greatness is not this wonderful, esoteric, illusion, God like feature that only the special among us will ever take. You know. It's something that truly exists in all of us. It's very simple. This is what I believe and I'm willing to die for it. Period. It's that simple."
MC: I know who I am, I know what I believe. And that's all I need to know.
"So from there, you do what you need to do. And I think what happens is we make the situation more complex than it has to be."

. Yes it can.
"... We didn't grow up with the saying that where we were was where we're gonna be. We grew up with the saying that where we were almost didn't matter because we're becoming something greater.

. There's no shortcut to success.
"... The separation of talent and skill is one of the greatest misunderstood concept for people who are trying to excel, who have dreams and wanna do thing. Talents are naturally. Skill is only developed by hours and hours and hours of being on your craft."
"... I never view myself as particularly talented. What I excel is ridiculous, sickening work ethic. You know while other guys are sleeping, I'm working. While the other guys are eating, I'm working."
"... There's no easy way around it. No matter how talented you are, your talent is gonna fail you if you not have skill, you know. If you don't study, if you don't work really hard and dedicated yourself to be better in every single day, you'll never be able to communicate with people, with the artistry the way you want."
"... The only thing that I see that is distinctly different about me is I'm not afraid to die on the treadmill. You might have more talent than me. You might be smarter than me. But if we're gonna get on the treadmill together, right? It's two things: You get an offer or I'm gonna die. It's really that simple."

. Lay one brick at a time
One summer his dad torn down a brick wall in the front of this business and told the 12-year-old Will and the 9-year-old brother to rebuild it. The job they said it's impossible. It took them a year and a half but they did it.
"And he said that: You don't ever tell me that something that you can't do."
"... You don't try to build a wall. You don't set out to build the wall. You don't say that you're gonna build the biggest, bestest, greatest wall that have ever been built. You don't stuck there. You say: I'm gonna lay this brick as perfectly as a brick can be lay, and you do that every single day and soon you have a wall."

. Focus on making a difference
"... It's an idea that my grandmother always said that: If you're gonna be here, then there's an necessity to make a difference. There's an responsibility that you make every group you come in contact with better."
"... I want to do good. I want the world to be better because I was here."
"... I want my life, I want my work, my family, I want it to mean something. Besides, if you don't make someone's life better, then you're wasting your time. Your life will be [--] better by making others' life better."

. Possibility
"... I wanna represent an idea, I wanna represent possibility. I wanna represent the idea that you really can make what you want. One of my favorite books is the 'The iconic - Pa...' and that's just that I believe that I can create whatever I wanna create."

. You HAVE to BELIEVE
"... The first step before anybody else in the world believe is YOU have to BELIEVE it. There's no reason to have a plan B because it distracts you from plan A."
"... I think that there's a certain delusional quality that all success people have to have. You have to believe that something different from what have happened for the last fifty million years of history. You have to believe that something different can happen."
"... Con-- says 'He who says he CAN and he who says he CAN'T are both usually RIGHT.'"

 Attack your fears
"... I'm motivated by fear. I hate being scared to do something. And I think what develop in my early days was the attitude that a steady attacking at the thing that I was scared of."
" You want something? Go get it. Period."

Friday, April 13, 2012

[Thoughts] Đọc sách 'Cư xử như đàn bà - Suy nghĩ như đàn ông'

Date: 13 Apr 2012

Mới bắt đầu đọc cuốn sách này, nhưng điều mình ngạc nhiên là: Mình luôn suy nghĩ như 1 người đàn ông, và mình thậm chí ko hiểu thế nào là suy nghĩ/cư xử như một người đàn bà nữa.

Trích:
Đàn ông suy nghĩ gì?
'...đàn ông bị thúc đẩy bởi ba vấn đề: anh ta là ai, anh ta làm gì, và anh ta kiếm được bao nhiêu tiền. Cho dù đó có là một tổng giám đốc, cựu Tù nhân, hay cả ha, mọi điều anh ta làm đều được lọc qua chức danh (anh ta là ai), cách mà anh ta có được chức danh đó (việc anh ta làm), và phần thưởng mà anh ta nhận được nhờ nỗ lực (số tiền anh ta kiếm được).'

'Tôi vốn đã bỏ dở đại học giữa chừng, và lúc đó, không việc làm, tôi hầu như không có đủ tiền để tự lo cho bản thân mình, nói gì đến gia đình. Điều đó khiến tôi cảm thấy không chắc chắn về tương lai – tôi sẽ làm gì, tôi sẽ kiếm được bao nhiêu tiền, và chức danh của tôi sẽ là gì. Chức danh “tốt nghiệp đại học” và “giám định viên của hãng Ford” đã ra đi; không có việc làm cũng đồng nghĩa với việc cơ hội để tôi mang những tấm séc lớn về nhà là bằng không, và tôi không hề có chút ý niệm nào về cách mình sẽ kiếm tiền.'

'...tấm danh thiếp có nội dung như sau: Steve Harvey, Diễn viên Hài kịch. Nó thật tẻ nhạt và hời hợt, không hề có một chữ in nổi nào, nhưng mấy chiếc danh thiếp đó tuyên bố rằng tôi là Steve Harvey (tôi là ai), và rằng tôi có tài năng đcặc biệt về hài kịch (tôi làm gì). Tôi sẽ kiếm được bao nhiêu tiền vẫn còn chưa biết, nhưng ít nhất tôi đã có phần “tôi là ai” và “tôi làm gì” xếp hàng ở đấy.'

... TO BE CONTINUED ...
So sánh những điểm giống & khác so với đàn ông với bản thân
........QUOTE CONTENT...........

Karl's MEMO:  Mình suy nghĩ như một người đàn ông. Phải chăng là do sự giáo dục của gia đình?

Sự tự do mà mình muốn hướng tới, phải chăng là được thoát khỏi cái lối suy nghĩ như một người đàn ông đó: Phải gánh quá nhiều trách nhiệm, quá coi trọng danh dự - như một người đàn ông - thay vì sống thanh thản và chấp nhận mọi chuyện, sẽ được cảm thông bởi vì mình là một phụ nữ?!